[HTKS] Chương 6 P3


Trở về nhà trong kinh thành,có một ngày phụ thân hỏi ta: “Thì Khung, ngươi có biết Mộ Dung Gia không?”

Ta trong lòng giật mình , cảm giác giống như khi còn nhỏ ăn vụng kẹo mạch nha bị mẫu thân bắt gặp , nhưng vẫn cố tự trấn định đáp :” Đã nghe nói qua. Phụ thân , vì sao bỗng nhiên nhắc đến.?”

Phụ thân thở dài nói:” Ngươi chắc là đã nghe nói qua Thạch Thị thương xã?”

Ta nghĩ nghĩ :” Hình như đã từng nghe qua, gần đây ở kinh thành thường nghe thấy danh tiếng của bọn họ.”

“ Thạch thị thương xã này năm gần đây đột nhiên xuất hiện, chủ nhân đứng phía sau màn là ai , ta một chút thông tin cũng đều không có. Chính là trên phố lưu truyền , bọn họ cũng đảng phái cũ quan hệ mật thiết.”Phụ thân nhìn ta nói:” Thạch thị hiện nay vẫn chưa phải là đối thủ của Nhâm gia, nhưng mà Thì Khung à, con có hiểu ý ta muốn nói gì sao?”

“Con bất tài không hiểu.”

“Thì Khung, Nhâm gia ta là thương nhân, tham dự tranh đấu của tân cũ đảng kỳ thật cũng chỉ vì tìm kiếm tốt nhất người mua, chờ ra giá….Nhưng nếu là vì dốc hết sức duy trì bảo hộ tân đảng mà quyết liệt cùng đảng cũ, hậu quả đó, mất nhiều hơn được a.!”

“Phụ thân!”

“Ngươi đừng vội, ta biết hài tử ngươi này tính tình, muốn ngươi nghiêng về phía đảng cũ  việc đó là không có khả năng. Huống chi, tân đảng vẫn là ta tối hữu lực kiếp mã… Cho nên ta muốn ngươi hướng Mộ Dung gia tiểu thư cầu thân.”

Ta hiểu được ý tứ của phụ thân. Mộ Dung thế gia tiểu thư, ở trong triều không có quyền vô thế, kết hôn với nàng vừa không làm cho tân đảng nghi kỵ,lại có năng lực hướng cũ đảng lấy lòng, có thể nói là nhất tiễn song điêu(*). Chính là, chính là, chính là ta…

(*) một mũi tên bắn hai con chim.

Ta thích nàng, nhưng ta không muốn dùng lý do như vậy đi cầu hôn nàng.

Phụ thân đi tới, vỗ vỗ vai của ta: “Hài tử, ta biết các ngươi những người này đó du học trở về tất cả đều thích đem tình yêu, tự do cái gì luôn nói tại bên miệng. Tuy nhiên ngươi phải nhớ kỹ, Nhâm gia, không phải chỉ một mình ngươi!”

Mang trong người mục đích như vậy, lần thứ ba ta nhìn thấy Mộ Dung Sắc.

Ta đối với Mộ Dung phu nhân thao thao bất tuyệt nói về chuyện xưa kia cố tìm báo ân, ở trong triều nhiều năm, lời nói dối nói hơn thế cũng có thể nói, ngay cả bản thân mình cũng có thể lừa gạt nói chi người khác.

Mộ Dung phu nhân tự nhiên mừng rỡ, gọi hai nữ nhi ra cùng ta gặp mặt.

A Sắc lẳng lặng nghe mẫu thân nói xong một đoạn ‘ chuyện cũ năm xưa ’ kia, mặt lộ vẻ  hoang mang. Khi nàng dùng đôi mắt sáng ngời thuần khiết nhìn về phía ta, ta thế nhưng lại cảm thấy xấu hổ vô cùng, không dám nhìn nàng, chỉ có thể vội vàng cúi đầu nhìn về hướng khác.

Nhưng thời điểm ta nhìn thấy Mộ Dung Vi, lại nhịn không được cười rộ lên, bởi vì đây không phải lần đầu tiên ta gặp nàng.

Năm đó lúc A Sắc chữa thương cho ta, ta từng trốn từ một nơi bí mật gần đó quan sát nàng. Lúc đó nàng vẫn là một đứa nhỏ còn chưa dứt sữa, luôn  đuổi theo túm váy A Sắc kêu gọi không ngừng” A tỷ A tỷ A tỷ…” , cho đến cuối cùng A sắc phải nói :” Đã biết, tùy ngươi đi!” Lúc ấy nàng mới đắc ý bỏ đi.

Không nghĩ đến , đứa nhỏ ngày đó bây giờ đã trưởng thành thanh xuân thiếu nữ. Ta cảm thấy xúc động rất nhiều, đến lúc nói chuyện với nàng cũng nhịn không được mà nói với giọng nhu hòa, ngữ khí mềm nhẹ, giống như vẫn đang nói chuyện với đứa trẻ năm đó.

Vừa nhìn lên, lại trông thấy A Sắc. Nàng đang mỉm cười nhìn chúng ta, biểu tình ôn nhu vẫn như năm đó, nhưng ta biết nàng cũng không có nhân ra ta. Trong lòng ta vô cùng mâu thuẫn, hy vọng nàng nhận ra ta , lại vừa hy vọng nàng vĩnh viễn không biết ta là ai. Vì thế ta càng chuyên chú nhìn Mộ Dung Vi , cố gắng không nói chuyện với nàng. ( =)) mắc cỡ)

Ta là một quân nhân, trên chiến trường ta vĩnh viễn cũng không bao giờ tỏ ra sợ hãi. Ta biết dáng vẻ của ta tự nhiên như vậy, cử chỉ bình tĩnh như vậy , nhưng mà chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của A Sắc, ta biết tâm của ta đã bị đánh tơi bời chạy trối chết.(*)

(*) khúc này không biết anh ấy nói gì nữa : khó edit quá đại khái là nhìn chị anh tim đập dồn dập không chịu nổi á, =)) thua ánh mắt giai nhân heehe.

Ta nghĩ ta không nên lại lên trên đảo, nhưng là ta vẫn đi…

Thời điểm mà ta lại đến đảo, gặp được Từ Tử Hủy.

Namnhân này ta đã gặp rất nhiều lần. Ta không thích hắn, hắn luôn khiêu thoát tản mạn như thế, vô pháp vô thiên, luôn lộ ra vẻ tươi cười bất cần đời. Nhưng quả thật hắn anh tuấn tiêu sái , tài hoa hơn người, có thể làm cho các nữ nhân vì hắn mà điên cuồng.

Hắn nhìn thấy ta, có chút giật mình, nhíu lại đôi mày xem như là chào hỏi.

Ta không biết hắn vì sao lại ở trên đảo , nhưng khi ta nhìn thấy hắn và A sắc ở cùng một nơi, ta cũng không cần biết vì sao ta chỉ muốn biết là , hắn khi nào thì mới rời khỏi đảo.

Ta đến Hoàng Tước đảo là vì muốn gặp A Sắc , nhưng khi vừa đối diện với ánh mắt của nàng …ta lại lùi bước, càng thêm chăm chú nói chuyện cùng Mộ Dung Vi. ( =)) chết cười.)

Nàng nhìn xem chúng ta, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, đi lại gần đây. Ta theo bản năng lui về phía sau từng bước (=)) anh xem chị là thú dữ à ), nhưng lại nhìn thấy trong tay nàng bức họa cuộn tròn.

“Đây là cái gì?” Ta hỏi.

Nàng cúi đầu nhìn, cười khanh khách đáp: “Đây là tranh vẽ của Từ tiên sinh.

“Tranh của Từ tiên sinh?” Ta không che giấu được trong lòng chua xót:” Không biết là danh họa như thế nào quý trọng mà lại khiến cho đại tiểu thư quý trọng như vậy ôm vào trong ngực.?”( dấm ở đâu mà chua quá a :D)

Mộ Dung Vi bên cạnh ta cũng nhảy ra, cười nói:” Nga? Là tranh của Từ đại ca vẽ a? A tỷ  a tỷ cho ta xem xem!”

Đối với tiểu muội này nàng luôn sủng ái có thừa, đành phải nhẹ nhàng mỉm cười thở dài, đem bức họa cuộn tròn trong tay mở ra.

Ta cấm lấy bức họa trong tay Mộ Dung Vi nhìn xem , thật ra cái nảy cũng không thể nói là tranh được, chỉ là bản phác thảo nháp, một số khác lại chỉ là tiện tay nguệch ngoạc vẽ xấu

Ta cười lạnh nói: “ Thì ra sở thích của đại tiểu thư là loại này tiện tay bôi xóa lung tung này nọ, quả thật là một khắc Xích tử chi tâm a!”

(*) Xích tử chi tâm : trong translator dịch là “ tấm lòng son” , do khó hiểu tí nên mình ra seach google thêm. [Thành ngữ “Xích tử chi tâm” xuất xứ từ Mạnh tử, tức là tâm hồn ngây thơ trong sáng của trẻ thơ, nói trắng ra là những tâm hồn trong sáng như nhiên, chưa có tạp niệm, không phân biệt so đo của người lớn đa sự. Sau này, Cụm từ này dùng nhiều trong Nho giáo, và Đạo Cao Đài ViệtNamđược ứng dụng khá phổ thông.] 

Còn ý trong truyện thì mình có thể tạm hiểu là : Anh ghen với chị nên nói méo : ý nói chị hâm mộ anh TỪ , tấm lòng son mãnh liệt chân thành á ^^.Bạn  nào hiểu rõ chổ này giải thích thêm dùm với ^^.

“Không, Từ tiên sinh tài hoa hơn người, cho dù là tiện tay vẽ xấu vài nét, cũng đã là tài hoa hơn người.” Nàng mắt to trừng ta, không hiểu được ta vì sao lại đối chọi gay gắt.( nguyên văn là 可圈可点 Khả quyển khả điểm. Nhưng mà ta  seach google chả ma nào giải thích, quăng vô từ điển thì nó ra là “ đáng chú ý thôi à. ^^!)

“Tài hoa hơn người…tài hoa hơn người!” Từ Đồng tên tiểu tử này ở kinh thành đùa giỡn nữ nhân,những chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt quả thật là tài hoa hơn người khác !… (^^ chua quá , chua quá)

“Đại tiểu thư đã lâu sống nơi đảo hoang vắng đơn độc, khó gặp bóng người, dùng tài hoa hơn người bốn chữ để đánh giá Từ Tiên Sinh của ngươi chỉ sợ là hơi …..” Lời chưa kịp nói ra đã bị chặn ở yết hầu , bởi vì ta nhìn thấy ánh mắt của nàng. Giật mình …ta đang làm cái gì…không tiếp tục nói nữa, xoay người rời đi….

Ta bị trúng cổ (*) rồi, bản thân tự nhủ rằng không thể lên đảo, ta nói ta không thể lại nhìn ánh mắt của nàng nữa…nhưng cuối cùng ta vẫn là đi.

(*)Cổ: đọc truyện cổ đại rành ùi hen. Sâu cổ của người miêu á. Anh thì chắc là trúng tình cổ . hehe

Ta đi vào tiền thính(*), đầu tiên là nhìn thấy A Sắc. Nàng đang cầm theo một lồng chim màu đen, ở trong lồng có một con hoàng tước đang nhảy nhót. Ánh mắt ta nóng lên, thì ra đã nhiều năm như vậy nàng vẫn chưa quên.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn thấy, lộ ra nụ cười vui sướng khác thường , nói :”Nhâm công tử!”

Ta nhìn nàng , cảm thấy nguyên nhân mình trăn trở suy nghĩ thì ra ngốc nghếch đến cỡ nào, mặc kệ bởi vì nguyên nhân nào mà cưới nàng, ta yêu nàng….không phải là đủ rồi sao? ( ôiiiiiii >_< câu nói ăn tiền, ta yêu nhâm ca )

Chỉ nghe thấy nàng cười nói với thị nữ:” Nhanh , mau đi mời nhị tiểu thư, Nhâm công tử đến đây!” Rồi lại quay đầu nhìn ta:” Nhâm công tử xin chờ một lát, tiểu muội tức khắc sẽ ra đến.”

Lòng của ta chợt lạnh, trong mắt của nàng không có ta, chỉ có cái kia yêu thích Mộ Dung Vi nhâm công tử.

Khi Mộ Dung Vi đi đến, nàng cười cầm theo lồng chim rời đi. Nguyên lai đúng là không muốn ở cùng ta dù chỉ một khoảnh khắc sao?

“Đại tiểu thư đi vội vả như vậy a?” Ta hỏi nàng.

“Chẳng lẽ là vừa thấy ta liền cảm thấy phiền chán, hận không thể sớm rời đi sao?”

“Hay là đại tiểu thư muốn ám chỉ ta không được hoan nghênh, về sau đừng có tái xuất hiện sao?” ( anh yêu cái kiểu này dễ bị chọi dép :T)

Nàng kinh ngạc quay đầu lại, trong mắt co một tia đau xót. Lòng ta đau nhói, xoay người sải bước rời đi, lại nhìn đến cái kia lồng chim sắt, oán hận nói :”Cái gì Điều Điều , cái tên dung tục như thế mà cũng dám dùng !” (^^!)

Ta không muốn làm tổn thương nàng, nhưng cuối cùng lại tổn thưng nàng…

Ta thấy nàng bời vì hoàng tước đảo làm việc vất vả trở nên gầy yếu mà tức giận, ta thấy nàng vì Từ Tử Hủy đánh đàn mà tức giận, ta thấy nàng đem ta đẩy về phía Mộ Dung Vi mà tức giận…..Ta muốn gặp nàng, nhưng khi gặp nàng ta lại tức giận, bởi vì tức giận mà ta trong lúc đó lại tốn thương nàng.

Nếu ít gặp nàng một chút, có lẽ sẽ tốt hơn.

Ta nói với phụ thân, ta muốn đến Bắc hải thao luyện thủy quân. Ba tháng sau , khi ta  trở về , phụ thân nói, hắn đã thay ta hướng Mộ Dung Gia tiểu thư cầu thân, tháng sau thành hôn.

“Là người nào Mộ Dung tiểu thư?” Trong lòng ta tràn đầy lo lắng, hỏi phụ thân.

Phụ thân khó hiểu ý ta , đáp: “Hoàng tước đảo Mộ Dung tiểu thư , còn có nhà khác Mộ Dung tiểu thư sao?” Tiện tay đưa cho ta ngày sinh tháng đẻ của tân nương.

Đó là bát tự (*) của Mộ Dung Vi, không phải của nàng! Cũng được, đối với phụ thân mà nói chỉ cần là tiểu thư Mộ Dung phủ, Mộ Dung Sắc hay Mộ Dung vi thì có khác biệt gì đâu ?

(*) bát tự : giờ sinh ngày sinh năm tháng😀

Phụ thân không biết vẻ mặt điên cuồn của ta là do đâu, thật cẩn thận nói :  “Ngươi ở Bác Hải ba tháng, không có tin tức, ta sợ đêm dài lắm mộng, nên tự tiện thay ngươi cầu thân. Chính là việc hôn nhân này ngươi không phải đã sớm ngầm đồng ý sao, vì sao vẻ mặt như thế?

Ta mệt mỏi lắc đầu, nói: “không có việc gì…không có việc gì…”

Phụ thân mặt đầy nghi hoặc, lại cảm thấy không nên hỏi nhiều, đành phải phẫn nộ rời đi.

Nhưng ta tất nhiên sẽ không để cho mọi việc diễn ra như thế, ta nhớ lại năm đó A Sắc từng nói qua với ta gia quy cổ quái nhà Mộ Dung. Phái người đem tin tức thành hôn báo cho người gia tộc Mộ Dung biết, đồng thời ám chỉ Nhâm gia sẽ trợ giúp Mộ Dung tỷ muội đem gia sản năm đó nhất nhất đoạt lại. Quả nhiên, người Mộ Dung gia tộc lập tức gửi thư tín đến Hoàng tước đảo.

Ta cũng biết Mộ Dung vi đối với ta mặc dù rất có hảo cảm nhưng đối với Từ Tử Hủy lại là tình cảm đặc biệt. Lấy cá tính nàng, nếu như không cam chịu thành hôn cùng ta tất nhiên sẽ hội bỏ trốn. Có lẽ , ta nên tiếp ứng người lên đảo trợ giúp nàng một tay?

Ngày tiếp theo lên đảo, nghe thấy Mộ Dung Vi đã cùng Từ Tử Hủy bỏ trốn rời đảo. Khi đó A Sắc ở trước mặt ta , cầu ta thành toàn cho bọn họ, ta gần như nhịn không được ngửa mặt lên trời cười dài: ông trời quả nhiên giúp ta, ô hô thật là may mắn! ( :T nhâm ca biến thái)

Ngày thành hôn, ta thấy cổ tay nàng quấn quanh một sợi dây màu vàng nhìn thật quen mắt, rốt cuộc chợt bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng không khỏi vui sướng.

Chấp tử tay, cùng tử giai lão, cũng chỉ cần như thế mà thôi.

One response

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s