[HTKS] Chương 6 P1


 

 

Nhâm Thì Khung

 

Có lẽ  bản thân A Sắc cũng không biết ,lần đầu tiên ta gặp nàng, cũng không phải ở  phòng khách  Mộ Dung phủ rường cột chạm trổ phong cách cổ trăm năm, mà là ở vách đá ngầm  phía dưới Vấn Tân Các.( nhắc xíu trường hợp mấy bạn không nhớ Vấn Tân Các là phòng của chị Sắc , căn phòng nằm trên  vách núi nhìn ra biển đó)

 

Khi ta hai mươi tuổi ,học xong thì trở về từ Tây Dương , đang trong độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết nôn nóng tham gia vào quân đội mong đáp đền tổ quốc. Ta chưa bao giờ học qua tứ thư ngũ kinh, đường khoa cử tất nhiên là không thể. Phụ thân muốn mua chức quan cho ta, nhưng ta khi đó tâm cao khí ngạo khinh thường những lời này. Cuối cùng phụ thân không còn cách nào đành phải đồng ý cho ta gia nhập vào hải quân, kỳ vọng ta ở trong quân rèn luyện hai năm có thể thấu hiểu được quan trường chi đạo.

Lú đó trong triều hai phe phái Lâm Lập , mới cũ đang tranh đấu không ngừng. Nhưng phe cũ nhất thời chiếm được thế thượng phong. Phụ thân là nhân sĩ của tân phái, còn ta khi ở Tây Dương đã từ lâu gia nhập vào tổ chức duy tân Kinh Vĩ Đảng. Nhâm gia tất nhiên trở thành cái gai trong mắt  đảng phái cũ. Vì thế có người bày kế, khiến ta bị điều động đến Nam Hải, đóng quân tại một hoang đảo ở biên thùy.

 

Cuộc sống trên đảo vô cùng cô tịch và lao khổ, mỗi ngày đều phải đi đến các đảo gần đó để tuần tra, buổi chiều các binh sĩ phải thay nhau đi thuyền xuồng đi dò xét tại các hải đăng xung quanh năm mươi hải lý(*), đề phòng đèn đuốc tắc những thương thuyền lui đến sẽ gặp trở ngại.

 1 Hải lý  = 1,852 km. Vậy suy ra Hoàng tước đảo cách anh khoảng 10 km.

 

Hoàng tước đảo cách hòn đảo ta đang đóng quân chỉ có năm hải lý , nhưng vì đó là lãnh địa của danh môn vọng tộc Mộ Dung gia,vì thế cho dù khu vực này do hải quân coi giữ nếu không có văn thư trong kinh thành cho phép cũng không thể tùy tiện lên đảo.Ta cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa hòng đảo kia như một con hoàng tước đang nằm, tưởng tượng cảnh vật trên đảo. Cứ như thế ,nhuệ khí của ta cũng dần tiêu tan, những lý tưởng hào hùng trong lòng khi về nước giờ đây cảm thấy xa vời không thể thành hiện thực, không khỏi cảm thấy ủ rũ suy sụp.

 

Mỗi lần đi tuần tra các hải đăng xung quanh rồi quay trở về đảo nhỏ, đã gần đến canh hai(*). Nhưng nhìn từ xa hoàng tước đảo, nơi nhìn như đầu chim tước vẫn còn có ánh đèn lay động. Ta bèn hỏi lão binh đó là nơi nào. Lão binh cười đáp :” nơi đó là Cấn Tân Các.”

(*) Canh hai : từ 2=> 4h sáng.

 

“Vấn Tân Các?”

 

“Kỳ thật nơi đó gọi là gì ta cũng không biết, nhưng chính là nhiều năm qua nơi đó hàng đêm đều sáng đèn đến canh hai, cho nên thương thuyền lui tới truyền nhau cái tên. Nghe người ta nói , đó là thư phòng của đảo chủ hoàng tước đảo.”

 

Thư phòng của đảo chủ? Trong đầu ta lập tức hiện ra hình ảnh một lão nhân da mặt hồng hào đầu tóc bạc trắng, khêu đèn đêm khuya đọc sách , không khỏi cảm thấy bắt đầu kính nể.

 

Nhưng mà khi ta hướng lão binh hỏi thăm thêm một chút chuyện về hoàng tước đảo thì hắn nói hắn cũng không biết.

 

Từ đó về sau , mỗi lần đi tuần tra các quần đảo xung quanh trở về, ta yêu thích nhìn ánh đèn phía xa xa, chỉ là cảm thấy khi nhìn nó, trong lòng sẽ trở nên bình tĩnh tường hòa(*) phẫn uất cùng phiền não nhanh chóng tan thành mây khói.

 (*) tường hòa : phúc lành.

 

Một ngày khi ta tuần đêm, đột nhiên gặp bão táp, mà trên thuyền lúc đó lại chỉ có một mình ta. Một chiếc thuyền nhỏ ở trên biển không ngừng lung lay , lúc nào cũng có nguy cơ bị lật đổ. Ta ra sức chèo chống, chợt nhìn thấy một ánh đèn lấp lánh phía xa xa, trong lòng cảm thấy phấn khởi, hai tay vốn đã mỏi nhừ bỗng nhiên lại tràng ngập sức lực, trong lòng chỉ muốn hướng về phía ánh sáng kia mà đi đến. Một ngọn sóng cao ập đến , ta mất đi tri giác….

 

Khi ta tỉnh lại một lần nữa thì thấy đang nằm ở trên một bờ đá, cảm giác có người đang dùng sức lôi kéo cánh tay của ta. Ta rên lên một tiếng, mở to mắt , chỉ nghe thấy bên tay có một nữ hài tử cúi đầu hỏi :” Ngươi tỉnh?”

 

Tiếng nói của nàng rất nhẹ vô cùng mềm mại, giống như tiếng sóng biển nhẹ nhàng vỗ về bờ cát trong đêm hè. Ta cố gắng ngẩng đầu lên muốn nhìn được hình dáng của nàng. Nhưng trước hết đập vào mắt ta chỉ có đôi mắt kia. Đôi mắt kia đang nhìn ta ,trong mắt dường như có một tia sáng phát ra, giống như muốn đem hồn phách của ngươi hút vào.Ta cố gắng trấn tĩnh đầu óc, rốt cục thấy rõ trước mắt là một cái thanh nhu quần trắng cô gái, đang mỉm cười nhìn ta.

 

( Haizzzz hai anh đều yêu từ cái nhìn đầu tiên a. Chị sắc lợi hại ^^)

 

“Đại thúc, ngươi không sao chứ?” Nàng hỏi ta.

 

Ta sửng sốt, nhưng lập tức hiểu được. Trên đảo cuộc sống gian khổ, ta đã rất lâu chưa hề cạo râu, hiện tại trên mặt ta đầy râu quai nón, cũng khó trách nàng gọi ta đại thúc.

 

“Không có việc gì…”Vừa lên tiếng , ta mới phát hiện tiếng nói của mình lại khàn khàn như vậy, ta cố gắng chống đỡ thân thể đứng dậy , chỉ cảm thấy vai lưng truyền đến từng trận đau đớn, chắc là bị sóng biển xô đẩy va đập vào bờ đá.

 

“Đây là nơi nào?” Ta nhìn xung quanh bốn phía hỏi.

 

“Nơi này là hoàng tước đảo. Đại thúc, ngươi là gặp phải bão táp bị đẩy đến nơi này đi?” Cô gái cười khanh khách đưa cho ta một bình nước:” uống nước đi.”

 

Ta tiếp nhận lấy bình nước ,trong lòng muôn ngàn xúc động. Vốn tưởng rằng sẽ táng(*) thân trong bụng cá , không ngờ sóng biển lại đem ta đưa đến nơi này hoàng tước đảo, sống sót qua tai nạn , nhưng lại cảm giác mờ mịt.

(*) táng = chôn cất mai táng

Ta ngồi yên một lúc lâu sau , đến khi cảm thấy lưng truyền đến từng trận đau nhức mới giật mình cảm thấy thời gian trôi qua. Xoay đầu nhìn xem cô gái kia, nàng đang im lặng ngồi ờ một bên thềm đá ngầm, vẻ mặt trầm tĩnh mỉm cười, nhìn không ra một tia cảm xúc.

 

“Thật có lỗi!” Ta ấp úng giải thích, rồi lại hỏi: “Không biết trên đảo có thầy thuốc không, ta vai lưng bị thương, cần phải trị liệu.”

 

“Có, nhưng mà…” Nàng đem ta cao thấp đánh giá: “Đại thúc có phải là binh sĩ đóng quân ở lục thạch tự.?”

 

Thấy ta nhẹ nhàng gật đầu, cô gái khẽ nhíu lại đôi mày:” Lục Thạch tự binh sĩ nếu muốn lên đảo thì phải có văn thư trong kinh thành cho phép. Nếu như không có lệnh mà một mình lên đảo chắc chắn bị phạt nặng. Năm trước cũng có một vị binh sĩ cũng bị bào đánh dạt vào trên đảo, nghe nói sau khi hắn được đưa về Lục thạch tự, bị người nói vi phạm quân kỷ, bị đánh năm mươi quân côn.”

 

Nàng lo lắng lo lắng nhìn ta: “Đại thúc, ngươi trên vai lưng đã bị thương , nếu như tiếp bị năm mươi quân côn….Không bằng trước hết ở lại trong này chữa thương, đợi đến khi thương thế lành hẳn rồi tính sau.”

 

Ta không trả lời , này gia tộc quyền thế thế gia thật nhiều quy củ, cho dù Mộ Dung thế gia đã muốn xuống dốc, nhưng mà nếu mấy người trong kinh biết chuyện tự tiện lên đảo cũng chỉ sợ sẽ hội ầm ĩ một phen. Vì thế ta gật gật đầu :” Làm phiền cô nương, không biết phải xưng hô với cô nương như thế nào?”

 

“Đại thúc gọi ta A Sắc là được rồi.”

 

A Sắc đem ta dẫn đến một sơn động bên dưới một vách đá. Ta giương mắt nhìn lên , phát hiện phía trên vách đá chính là “ Vấn Tân Các”. Đi vào trong động, lại thấy có đầy đủ đồ dùng gia cụ, nếu như không có vách đá dày đặc , giống như là khách phòng của nhà giàu.

 

“Đây là…”

 

A Sắc thấy ta vẻ mặt nghi hoặc, trấn an cười: “Đại thúc không cần lo lắng, đây là thạch thất của Mộ Dung gia dùng để tiêu khiển vào mù hè. Hiện tại đã cuối thu, ngoại trừ ta sẽ không còn ai đến.”

 

 

Ta âm thầm phỏng đoán thân phận của nàng. Nàng cách nói năng có lễ, khí chất không tầm thường,giống như là một tiểu thư nhà giàu . Nhưng thái độ thân thiện , quần áo mộc mạc lại không giống như các quý phu nhân danh viện ta từng gặp ở kinh thành ( ặc chị vậy mà anh tưởng phu nhân a =)). Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không đoán ra được thân phận nàng , nhưng lại không dám mở miệng hỏi.

 

Chí thấy A Sắc lấy ra một cái hòm từ trên tường, nói” Vốn muốn tìm người đến vì đại thúc chữa thương, nhưng dân cư hoàng tước đảo rất ít, sợ tìm người thì không tới nửa ngày tin tức đại thúc ở đây đã truyền khắp toàn đảo ( =)) dân ở đây bà tám kinh), vì để cho cẩn thận , ta đành phải tự tay chữa thương cho đại thúc, may mà đại thúc bị thương không nặng, ta khi còn bé cũng từng học qua một chút y thuật, những vết thương đơn này ta có thể đối phó được.”

 

_____________________

 

Đoạn này là anh Nhâm gặp chị Sắc ^^ mở màng cho màn kịch tính sau này. Hehe . Cũng là sự vương vấn giữa hai anh chị.

 

 

2 responses

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s