[YMH]Chương 2 (p1)


 

Mười lăm năm sau ——

Tiền gia thành Dương Châu là một người nổi tiếng vô cùng giàu có, nhà cửa Tiền gia cực kỳ xoa hoa, nô bộc đông đảo.

Từ sau khi hai vị phu nhân của Tiền lão gia lần lượt qua đời, ba tháng trước Tiền lão gia lại cưới về đệ tam phòng .(*)

(*) ý nói vợ thứ ba.

Nghe nói vị phu nhân vừa mới rướt về này xinh đẹp như hoa, vô cùng kiều diễm, Tiền lão gia bị nàng làm mê mẫn tâm hồn, ngoan ngoãn phục tùng, chuyện gì cũng chiều theo ý nàng. Thậm chí không để ý tới sự phản đối của con cái , mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều giao cho nàng chủ trì.

Vì muốn làm cho nàng vui vẻ, Tiền lão gia ngoài việc dâng tặng nàng trang sức vàng bạc châu báu , còn mời họa sĩ về vì phu nhân mà họa một bức.

Mẫu Đơn Các mùi hoa ngập tràn, gió nhẹ thổi đến, tầng tầng lụa mỏng phiêu bay.

Một nam nhân diện mạo tuấn mỹ ngồi ở trước bàn, hắn khuôn mặt như ngọc ôn văn nho nhã, toàn thân mặc vải vóc thượng đẳng càng làm tôn thêm khí độ bất phàm của hắn.

Tay hắn cầm bút lông nhúng vào trong khay mực, trên bàn bày ra một trang giấy lụa tốt nhất, hắn vẽ lên trên giấy lụa một đường cong, đôi mắt sâu không thấy đáy thỉnh thoảng liếc nhìn nữ tử diễm lệ trước mắt.

Tiền phu nhân nằm dựa ngang vào trên giường lụa, một thân tơ lụa mỏng không che hết được mạn diệu đường cong mê người, dưới sa lụa mỏng dáng người như ẩn như hiện để mặc cho hắn nhìn ngắm, nét mặt phong tao quyến rũ, phảng phất đôi mắt  dường như chỉ cần một cái nhìn  sẽ đem hồn phách nam nhân câu dẫn ra.

“Bức tranh đả vẽ xong chưa?” tiếng nói giống như là mật ngọt mềm yếu tận xương tủy

“Chưa.”

“Làm thế nào chậm như vậy nha.”

“Phu nhân xinh đẹp như thiên tiên, mà đã là thiên tiên, làm sao chỉ trong một chút thời gian có thể hoàn thành được?”

Hai chữ thiên tiên làm cho phu nhân trẻ tuổi xinh đẹp khẽ cười thành tiếng.” không thể tưởng được Sở công tử tuấn tú lịch sự ăn nói lại trơn tru như vậy.”

“Tại hạ chỉ nói những lời thật lòng.”

Tiền phu nhân nghe xong trong lòng vui mừng, nụ cười trên môi càng thêm kiều mị, ánh mắt xuôi theo nhìn thẳng gương mặt tuấn mỹ của Sở Ngọc Tương.

“ Khí trời hôm nay tựa hồ có chút nóng…”Tayngọc nhỏ thon dài nhẹ nhàng kéo đi một chút váy lụa mỏng để lộ ra đôi chân thon dài, khiến cho nam nhân nhìn thấy khẳng định nhiệt huyết trong người phải sôi trào.

Gương mặt tuấn mỹ của Sở Ngọc Tương trên khóe môi khẽ gợi lên một nụ cười mê người, đôi mắt hữu thần sáng ngời khẽ đảo qua thân hình với những đường cong mê người của Tiền phu nhân cùng với cái lưỡi phấn hồng mang theo dụ dỗ đang từ từ nhẹ liếm đôi môi như cánh hoa.

“Cũng sắp xong rồi, thỉnh phu nhân nhẫn nại một chút.”

“Công tử nên vẽ bức tranh của ta đẹp một chút nha, nếu có thể làm cho ta vừa lòng, ta nhất định sẽ hảo hảo tạ ơn công tử…” Câu nói cuối cùng thập phần ẩn ý, tựa hồ mang một hàm ý khác…

_________________________

Advertisements

3 responses

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s