[HTKS] Chương 5 ph1 Mộ Dung Vi


 

TỐi nay đợi ta edit xong sẽ post luôn phần hai , ^^ hôm nay tăng gấp đôi ha.

 

 

 

 

Mộ Dung Vi

 

Từ nhỏ đến lớn, ta vẫn biết, ta là thực chán ghét a tỷ .

 

Khi còn nhỏ, a tỷ nói, ta không nên kêu nàng a tỷ, đó là cách gọi của dân chúng trên hoàng tước đảo. Mộ Dung gia tiểu thư làm sao có thể giống với bình thường tóc húi cua dân chúng ? Không khỏi làm thấp giá trị con người.

Ta tức giận , không phải vì nàng nói “a tỷ “ là cách gọi của tóc húi cua dân chúng , mà là do bộ dáng nàng giáo huấn ta.

 

Kỳ thật khi nàng nói chuyện thanh âm rất thấp, ôn nhu mềm mại, nhưng ta vẫn là không dám làm trái ý nàng..

 

Chung nương luôn nói: nhị tiểu thư tính tình hoang dã, chỉ có đại tiểu thư mới có thể chế trụ nàng.

 

Mỗi lần nghe nói như thế , la lại lập tức sinh khí.(*)

(*)sinh khí : tức giận.

 

 

 

Cho nên lần này, ta chết cũng không chịu nghe lời của nàng.

 

Ta ‘ a tỷ a tỷ a tỷ a tỷ ’ kêu gọi không ngừng.

 

Cuối cùng a tỷ thở dài, nói quên đi, tùy ngươi đi.

 

Này chính là một chuyện nhỏ, nhưng làm cho ta đắc ý rất lâu ta rốt cục phản kháng nàng được một lần!

 

 

Nhưng phần lớn thời gian, ta vĩnh viễn đánh không lại a tỷ.

 

Người trên Đảo thích ta, chỉ cần ta cười một cái, mọi người đều tranh nhau đem đồ tốt nhất đưa đến trước mặt ta, chỉ cần ta làm náo động , những chuyện không thể làm được vẫn có người làm.

Nhưng mà chỉ cần a tỷ nói , tiểu muội ngươi không thể như vậy. Mọi người ngay lập tức dừng tay, chỉ có thể nhìn ta áy náy.

 

Vì thế Chung nương hiểu rõ nhất ta nói, nhị tiểu thư a, việc này đại tiểu thư nói không được, ngài liền nhẫn nhẫn một chút đi!

 

Mẫu thân thấy ta vừa khóc lại nháo, luôn cười nói, nếu Sắc Nhi nói không được, như vậy là có nguyên nhân của nàng , Vi Nhi, đừng tùy hứng !

 

 

Vì cái gì? Nàng bất quá lớn hơn so với ta vài tuổi, làm sao mà mọi người đều nghe lời của nàng ? không phải nàng chỉ cao hơn ta một chút sao?

 

Thực làm cho người ta chán ghét!

Người khác thì nói, Mộ Dung đại tiểu thư đối với nhị tiểu thư thật tốt , chỉ cần là nhị tiểu thư muốn, đại tiểu thư nhất định mang đến.

 

Ta nghe được!

 

Cho nên ta nói: a tỷ, ta muốn tốt nhất tiên sinh đến dạy ta tập viết, tiên sinh trên đảo quá kém !

 

A tỷ nói: Được. Vì thế mời tới tiên sinh tốt nhất quảng dương học phủ, Chung nương nói, đương triều Thừa tướng cũng là đệ tử của hắn.

 

Ta nói: a tỷ, nơi này người nước ngoài lui tới thật nhiều , ta muốn học ngôn ngữ người nước ngoài.

 

A tỷ nói: tốt. Vì thế mời tới vài người nước ngoài mắt xanh râu ria rậm rạp, nương nói, bọn họ là Tây Dương học giả đến đây du lịch.

 

Ta nói: a tỷ, ta muốn quần áo Tây Dương, Tây Dương đàn dương cầm, Tây Dương gia cụ, Tây Dương …

 

A tỷ nói: tốt. Cho dù là phòng của ta toàn bộ đều đổi thành đồ của Tây Dương , ngay cả cửa sổ cũng đổi thành kiểu dáng Tây Dương.

 

Ta nói: ta muốn cái  này! Ta muốn cái kia!

 

A tỷ nói: tốt. Sau đó liền đem đến trước mặt ta.

 

A tỷ cười nói: tiểu muội, còn muốn cái gì?

 

Ta nói không nên lời, lại càng tức giận hơn.

Vị tiên sinh đến từ Quảng Dương kia luôn khen ta thông minh , nhưng có một lần nhìn thấy văn chương của a tỷ , lại sợ hãi khen ngợi không thôi , gọi thẳng là kỳ tài.

Thời điểm mà những người nước ngoài đến dạy ta, a tỷ chỉ đứng ở một bên lẳng lặng nghe, không hề gây chú ý. Nhưng lại có một lần ta nghe thấy nàng dùng tiếng nước ngoài thảo luận cùng những người đó về vấn đề thông thương, ta thậm chí còn không thể nói năng lưu loát giống nàng.

 

Về sau , ta cơ hồ muốn hận a tỷ.

 

Nhưng có một ngày , ta phát hiện ta không tức giận.

 

Bởi vì ta đột nhiên phát hiện, ta rất đẹp.

 

Trước đây, Chung nương luôn ôm ta nói, nhị tiểu thư của chúng ta a, trời sinh mỹ nhân bại hoại, tương lai nhất định là một tuyệt thế đại mỹ nữ!

 

Khi đó ta không hiểu ý tứ của nàng, nhưng về sau lại ta hiểu được.

 

Những người đi đến đảo , các nam nhân nhìn ta, ánh mắt khi nhìn đến a tỷ hoàn toàn khác hẳn. (=.= xì …)

 

Bọn họ sẽ vì ta si mê , nhưng sẽ không vì a tỷ.

 

Ta đắc ý , nhìn gương mặt bình thản của a tỷ không có nét gì đặc biệt , cảm thấy cũng không đến nỗi chán ghét.

 

Nương luôn lo lắng lo lắng nói, Sắc Nhi một lòng dốc sức vào trên đảo, nay tuổi tác ngày càng lớn, chỉ sợ sau này không tìm thấy được nhà chồng tốt.

 

Nguyên lai nàng sẽ phải sống cô độc đến già? Ánh mắt ta nhìn a tỷ lại có chút thương hại.

 

Nương nói, muốn mang ta đi đến kinh thành một chút. Nhưng mà a tỷ không đi.

 

Kinh thành là một nơi hoàng toàn không giống với hoàng tước đảo, phồn hoa như vậy, ồn ào náo nhiệt như thế, trên đường nhìn thấy khắp nơi xe hơi chạy, mọi người

ăn mặc cũng mới mẻ tốt đẹp hơn so với người hoàng tước đảo bao nhiêu . Hậu duệ quý tộc danh tiếng , vô số vũ hội…. A ta thật sự rất là thích kinh thành.

Ta thường ngày hấp thu giáo dục đẳng cấp cao nhất , ăn mặc cũng là do a tỷ cho ta tốt nhất , cho nên khi đến quảng dương , không hề có người cười ta đi từ hoang đảo đến dã a đầu. Ta rất nhanh liền hòa đồng với các tiểu thư.

 

Một hôm, ta đi theo biểu tỷ tham gia tiệc trà xã giao của nhị tiểu thư Lễ bộ thượng thư, nhìn thấy một bức tranh trong phòng khách.

 

“Tranh này thật đẹp!” Ta chỉ vào bức họa kia,  tranh vẽ một cái kênh đào có một cánh hải âu cô độc bay lượn. Ta lẳng lặng nhìn, bỗng nhiên thấy tưởng niệm đến hoàng tước đảo.

 

Không có người trả lời ta, ta quay sang, nhìn thấy mọi người đều che miệng mà cười. Thượng Thư tiểu thư lại che dấu không được đắc ý trong mắt.

 

“Ai họa vậy?” Ta hỏi, thầm nghĩ rằng chắc là danh họa người Tây Dương nào đó đi.

 

“Từ Tử Hủy… Ân, lãng tử từ đồng.” Biểu tỷ đi lên phía trước, nhỏ giọng nói với ta.

 

“Lãng tử từ đồng? Hắn là ai vậy?” Ta truy vấn. Một phòng các tiểu thư đầu tiên là kinh ngạc liếc mắt nhìn ta một cái, rồi sau đó đều ha ha cười rộ lên, cuối cùng dường như vui, cười đến ngửa tới ngửa lui.

Ta ngờ vực không rõ nhìn các nàng. Vẽ mặt các nàng cổ quái như vậy , giống như đang cười ta không biết đương triều hoàng đế là ai.

 

Vẫn là biểu tỷ trước ngưng cười, nàng lau nước bên khóe mắt , nhìn mọi người nói :” Ai… đừng cười đừng cười , biểu muội mới từ bên ngoài đến , không biết hỗn đản kia thật ra là một việc tốt a!”

 

“Từ Tử Hủy là ai?” Ta nổi giận, cảm thấy chính mình giống như một cái đứa ngốc.

 

“Hoạ sĩ, trong kinh thành đệ nhất tranh tây sư, nghe nói là đệ tử của họa sư cung đình đâu.” Biểu tỷ nói.

“ nghe nói hắn có thể nói ngôn ngữ của năm nước , thường hay đi thuyền đến Tây Dương mang về rất nhiều điều thú vị! Đáng tiếc ngươi đã tới muộn , hắn mấy ngày hôm trước lại xuất môn.” Hữu thừa tướng đại tiểu thư che miệng cười nói.

 

“Hoa Hoa công tử! (play boy =))Vi Nhi ngươi trăm ngàn lần đừng có quan hệ cùng hắn , nếu không hối hận không kịp.” Thượng thư tiểu thư nhẹ lay động chiết phiến(*) , ngữ khí trêu tức.

(*) chiết phến : cây quạt

“ Yêu , vậy ai kia vì muốn được Từ Tử Hủy nhìn đến , đem mặt của  Nam bình quận chúa cào nát?” Có người nhỏ giọng trêu ghẹo.

 

 

 

Tiệc  trà tiếp tục đề tài đều là bàn bạc nói xoay quanh về con người Từ Tử Hủy. Ta không nói nữa, lẳng lặng nghe các nàng trò chuyện, cảm thấy đối với người này tò mò nảy sinh.

 

Một tháng sau, ta về tới hoàng tước đảo.

 

A tỷ vẫn như trước kia , ôn nhu khiêm tốn, nhỏ giọng tỉ mỉ hỏi ta những chuyện thú vị ở kinh thành.

 

Ta nhìn nàng thông cảm , nhận ra thế giới của nàng nhỏ hẹp như vậy , chỉ có mỗi hoàng tước đảo.

 

Nàng chưa từng thấy được xe ở kinh thành , không tham dự qua những tiệc tối lộng lẫy, cũng chưa thấy qua những chiếc tàu cự hạm…

 

Nàng cũng không nghe nói qua Từ Tử Hủy.

 

Rất đáng thương .

 

Vì thế ta hưng trí bừng bừng nói lên các loại thú sự kinh thành, ngoại trừ Từ Tử Hủy.

Về sau , ta lại đi quảng dương rất nhiều lần, mong muốn chính mắt gặp được người trong  truyền thuyết kia  Từ Tử Hủy, đáng tiếc lại luôn bỏ lỡ cơ hội.

 

Truyền thuyết về hắn , ta nghe càng nhiều.

Đối với nam nhân này càng tò mò hơn.

 

Ta nói với a tỷ , ta muốn học vẽ tranh.

 

 

A tỷ nói: tốt. Để ta tìm tiên sinh đến dạy ngươi.

 

Ta nói: a tỷ, tiên sinh này quá kém , ta không cần.

 

A tỷ nói: hảo, vậy đổi người khác.

 

Ta nói: a tỷ, này tiên sinh còn không bằng người lúc trước , cái, ngay cả phác hoạ đều họa không tốt!

 

A tỷ nói: là sơ suất của ta , a tỷ lại đi tìm.

 

Có một ngày, a tỷ hưng trí bừng bừng đến đây, nàng nói: “Tiểu muội, a tỷ tìm tốt lão sư cho ngươi, lần này ngươi nhất định vừa lòng!”

 

Ta miễn cưỡng ngẩng đầu: “Nga ~ cái gì lão sư?” Chê cười, trừ bỏ Từ Tử Hủy, bất luận kẻ nào ta cũng sẽ không vừa lòng .

 

“Này tiên sinh họ Từ, lên tàu thuyền ngẫu nhiên ngừng ở trên đảo, thời điểm hắn vẽ tranh bị ta gặp được . Vị tiên sinh này chỉ có thể lưu lại ba ngày, ngươi cần phải thật sự học.” A tỷ nhìn ta, trong mắt quang hoa bắn ra bốn phía, không giống với lúc bình thường.

Có dạng gì lão sư, có thể làm cho a tỷ kích động như vậy ? Ta tò mò đứng lên.

 

“Đây là tranh hắn vẽ, ngươi nhìn xem , sẽ thấ hắn là một lão sư tốt.” A tỷ cười đưa cho ta một quyển họa.

 

Ta mở ra nhìn xem , đóng lại nói: “Ta đã biết.”

 

A tỷ cầm tranh đi rồi, ta tựa vào ghế, lẳng lặng cười rộ lên.

 

Từ Tử Hủy a Từ Tử Hủy, ta tìm không thấy ngươi, ngươi lại đến đây….

 

 

 

 

2 responses

  1. Nàng vất vã quá rồi! truyện hay thật. cám ơn nàng lắm lắm :))
    Nguyệt hạ tỷ ta có ý kiến thế này, sau này mấy cái hình ở mỗi chương, nàng viết tên tác phẩm rồi viết cả người edit. Vì truyện nàng sau này nếu có ai đem post thì góp phần quảng cáo cho nhà mình ^^~
    Một ngày vui vẽ nàng nhé. Cám ơn đẵ cho mình post bên trường tồn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s