[HTKS]Chương 4 (p1)


 

 

Từ Tử Hủy

 

Đời này của ta , chưa từng nghĩ đến , sẽ ở ngốc một chổ  trong thời gian lâu như vậy.

Thật ra , ngay từ lần đầu đến hoàng tước đảo, chỉ là một sự ngẫu nhiên.

 

Ngày đó , lên thuyền của Bì Đặc thuận gió mà ra khơi , nghĩ muốn đi các nơi ở Quảng Dương ngắm cảnh(*). Bỗng nhiên thuyền trưởng lại giương cờ , hướng thuyền đi về một tiểu đảo phía nam .( cái đoạn này ta quăng 1 đống boom nha bà con đừng chửi J)

(* Quảng Dương : 1 địa danh trong truyện , ko biết có thật ko ta chưa từng nghe tới nơi này )

“Bì Đặc , ngươi cái tên gian thương này! Không phải nói là thuyền này hướng Quảng Dương mà đi sao? Bây giờ lại muốn đi nơi nào?” Ta nhảy xuống từ cột buồm , đi tới trước mặt Bì Đặc , túm lấy áo hắn. Hảo tiểu tử , dám gạt ta.

 

“Bình tĩnh một chút đừng vội nóng , đừng vội nóng haha “.Bì Đặc gương mặt tươi cười hai tay giơ lên cao làm bộ đạng đầu hàng:”Không phải nói người Thiên triều các ngươi đều rất kiên nhẫn sao? Như thế nào mà ở trên người của ngươi lại hoàn toàn nhìn không ra được một chút nào a? Nhiên liệu trên thuyền không đủ, chúng ta đang muốn đến hoàng tước đảo để bổ sung .”

“Hoàng tước đảo ? Đó là nơi nào ?” Ta nghe vậy mới buông tay ra, đỉnh đạc ngồi xuống mạn thuyền, :” Còn có , ngươi dù gì cũng đã buôn bán cùng quốc gia ta hơn mười năm ,thật không hiểu sao phát âm còn khó nghe như vậy ? nghe giọng ngươi làm lỗ tai ta đau.”

 

“Được rồi, nói ngôn ngữ của quốc gia ta đi ?” Bì Đặc cười cười , nhìn về hướng nam nói :” Hoàng tước đảo này là một trạm trung chuyển trên biển vừa xuất hiện được vài năm trước, tàu thuyền buôn bán thường ghé lại đây bổ sung nhiên liệu cùng nước ngọt.”

 

“Nga~…”Ta chán muốn chết nghiêng đầu xoay qua chổ khác,” Đảo này nhìn từ xa , thật cũng có chỗ giống hoàng tước. Không biết trên đảo này có nơi nào thú vị không, ta cũng muốn đang muốn đi chơi đùa.”

 

“Trên đảo này nghe nói có tổ trạch một danh gia vọng tộc của Thiên triều ngươi , chổ này cũng không tệ  a.”

 

“Danh môn vọng tộc? Thật xin lỗi danh gia cùng ta đời này không có quan hệ gì rồi.” Ta nhún nhún vai, hừ một tiếng.

 

“Còn có đảo chủ nơi này là một nữ nhân rất thú vị.”

 

“Nữ nhân? Mỹ nữ sao? Ta đây cũng có hứng thú muốn mở mang tầm mắt a!” Ta sờ sờ cằm: “Hoàng tước đảo quý tộc tiểu thư… Chuyện này cũng không tệ a.”

 

Bì Đặc không có trả lời ta, chỉ là tiếp tục bày nụ cười gian trá của hắn, mệnh lệnh thủy thủ toàn tốc đi tới.

 

 

Ta đời này, theo không nghĩ tới, ta sẽ ở trên một cái đảo nhỏ quen biết được một vị tiểu thư quí tộc.

 

 

Thật sự, ngay từ đầu, ta chỉ đơn giản là đi vẽ phong cảnh.

 

Hoàng tước đảo này quả thật so với tưởng tượng của ta giàu có và đông đúc hơn. Dân trên đảo cùng dân trong đất liền rất là khác biệt, tựa hồ còn duy trì lại rất nhiều tập tục từ xa xưa.

 

… Phi! .. Cái gì tập tục từ xưa , không phải chỉ là một đám người cổ hủ sùng bái thôi! Ta cầm lấy bàn vẽ nghĩ muốn đi đến cổ trạch trên núi trong truyền thuyết danh môn vọng tộc tìm cảnh để vẽ, đi chưa được nửa đường thì có bảy tám thôn dân đi đến nói cái gì phía trên là lãnh địa Mộ Dung gia, khách nhân ngài không thể đi.. nga! Ngươi là muốn đi vẽ tranh a , vậy thì càng không được, Mộ Dung gia gia tộc thật sự là tôn quý, không có sự cho phép của chủ nhà , họa sĩ bình thường không được vẽ…vân …vân.

 

Khánh đức bệ hạ tân chính cũng đã ban bố đã bao nhiêu năm rồi ? Ngay cả Hạ cung(*) cũng đã cho phép dân chúng đi vào , trên đảo này sao vẫn giống như thời đại trước đây?

(* Hạ Cung : Cung điện mùa hè , nơi nghĩ mát của vua )

Trong lòng ta mặc dù đang chửi ầm lên , nhưng bất đắc dĩ dân trên đảo rất là thuần phác, ở đó kiên trì khuyên can ta, cuối cùng đành phải phẫn nộ ôm bàn vẽ rời đi.

 

 

Cũng may tìm được một chỗ bên cạnh bờ biển, vừa có thể trong thấy Mộ Dung phủ đệ ờ xa xa , Bì Dặc không có gạt ta, nơi này thật là một chổ tốt để vẽ phong cảnh , ta ngồi xuống, lấy ra than chì bắt đầu vẽ bản thảo.(* phác thảo)

Cũng không biết đã qua bao lâu, bên tai truyền đến một tiếng ca mơ hồ. Ta ngẩng đầu nghi ngờ, chẳng lẽ là Bì Dặc tự nhiên hưng trí lên, tại trên đảo này ngâm nga khúc nhạc dương cầm ta thích nhất? Không đúng a, rõ ràng là thanh âm của nữ nhân.

Đi theo tiếng hát , ta nhìn thấy một nữ nhân.

Nàng mặc thanh bào màu trắng , một mái tóc tơ đen tùy ý buông thả chỉ dùng một dây lụa màu bạc buột lại, nàng đang dọc theo bờ biển chậm rãi đi tới, trên mặt biểu lộ nét cười thản nhiên trong miệng khẽ ngâm nga khúc nhạc. Nàng đẹp sao? Ta không biết…thật sự ta không thể tìm được lời để miêu tả nàng, vì nàng như một nữ tữ thời đại trước phải nên ở trong nhà cao cửa rộng , dưới ánh trăng chậm rãi dạo quanh hồ sen , lại đi lạc về trong nháy mắt bị đem đến một nơi này đổi thành trời cao cùng biển rộng.

 

Ta nghĩ , nếu giây phút này ta không đem cảnh tượng này vẽ lại , Từ Tử Hủy ta đời này theo đuổi nghệ thuật hẳn là thật vô ích.

 

Không biết đã qua bao lâu , từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười. Ta vừa ngẩng đầu thì thấy nữ tử dưới ngòi bút vẽ trong bức tranh đang đứng ở bên người ta. Ta nhất thời sợ hãi, bút trong tay chút nữa rơi ra.

 

 

 

 

 

One response

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s